Nguyễn Văn Phước

Bần Cùng Buôn Gánh Bán Bưng








Tôi bán hàng rong ở vỉa hè
Người ta có vốn đẩy bằng xe
Quằn vai tôi gánh hai đầu nợ
Nợ con học nợ áo rách che


Nửa đêm lục đục cùng con lửa
Lãi bao nhiêu , cực lắm người ơi
Xôi nhão xôi khô cầm chắc ế
Ai từng đứt vốn hiểu thân tôi

Bước chân lầm lũi gánh trần ai
Xôi từng vắt đồng một đồng hai
Dẹp đường (1) rượt đuổi ngưng đôi lúc
Phí địa bàn (2) thủng túi è vai

Mưa hửng sáng người trùm chăn ấm
Lạnh lùng cơn chẳng xót thương nghèo
Bán gì ăn nấy thay cơm bữa
Xôi có đường mà mặn gieo neo

Khốn khó gánh bưng ba mươi phân (3)
Quẩn quanh không lối thoát chữ bần
Lãi còn đâu nữa công với cán
Chi xài bằng nợ nợ cứ nhân

Tôi gánh gia đình một gánh xôi
Lao động chính đáng chẳng ăn mày (4)
Bán thân bán sức cho mưa nắng
Đồng tiền có được mảnh sống tôi

Nguyễn Văn Phước 27.09.2017




Chú thích:
(1) (2) Người dẹp đường bất quá gánh chạy , bọn đại ca tàn ác nhất , không chi 30 ngàn chúng đón đường đánh . Tôi có đũa thần sẽ biến chúng thành gián , lúc quạu ta chửi " chán như con gián "
(3) Vay 1 triệu góp 65 ngàn / ngày trong 20 ngày
(4) Những người cơ nhỡ , ăn mày ở đáy xã hội . Những người buôn gánh bán bưng cận đáy , họ đáng trọng nhất vì nghèo mà không báo ai . Ta phải gom lại bảo vệ họ . Mỗi ngày kiếm được 50 đến 200 ngàn , họ giải quyết nạn thất nghiệp vô cùng hữu hiệu

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 9 năm 2017

Bình luận về Bài thơ "Bần Cùng Buôn Gánh Bán Bưng"