sgecstasy

Mênh mông



Mênh mông quá
vô hình dung khoảng trống
Đôi mắt nhìn
sao chỉ thấy hư không
Trái tim đập
không cùng chung nhịp sống
Giữa hai người
một khoảng cách lặng câm

Mênh mông quá
biển muôn trùng gió lộng
Người có nghe
tiếng sóng vỗ trong lòng
Đêm sâu thẳm
giấc ngủ về không mộng
Ta nằm nghe
cơn gió thổi trăm năm

Mênh mông quá
mưa bên trời dông bão
Cửa hư vô
mở rộng cánh tay chào
Từng hạt nhỏ
rơi xuống vùng tâm thức
Trơ nhánh gầy
hàng cây lá xôn xao

Mênh mông quá
bỗng dưng buồn muốn khóc
Chợt rưng rưng
nước mắt chảy lưng tròng
Ta khắc khoải
câu thơ sầu trĩu nặng
Nỗi niềm riêng
người giấu kín trong lòng

sgecstasy
                                                         

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 8 tháng 7 năm 2017

Bình luận về Bài thơ "Mênh mông"