LuânTâm

TRỜI BỂ NÚI RỪNG SÔNG SUỐI ƠN



Mẹ trong tim non hứng hồn con
Nâng niu che chở ru lòng son
Xức dầu cạo gió bay sốt rét
Trời bể núi rừng sông suối ơn

Trong cả chiêm bao gặp mẹ hoài
Vùi đầu ôm chặt sợ mẹ bay
Hủ hỉ thì thầm thương quấn nhớ
Hầu cơm dâng nước suốt đêm ngày

Nước mắt giọt mưa xuôi mái nhà
Nuôi con mới biết lòng mẹ cha
Chân trời góc bể chung hồn mộng
Mẹ trăng sữa mật cha thăng hoa

Dư ăn dư mặc thêm xót xa
Bóng trăng bóng hạc bóng quê nhà
Quê người lủi thủi tiên bồng khói
Đứt ruột tầm xuân mẹ khổ qua...

MD.05/06/11
LuânTâm
 

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 24 tháng 12 năm 2017

Bình luận về Bài thơ "TRỜI BỂ NÚI RỪNG SÔNG SUỐI ƠN"